Quả Tim Vàng
thơ: Tuệ Quang kính họa
Mất
Anh Em Làm Thơ của Kim Thành

tranh Yên Hòa
Ngày nào giữa quãng tuổi thơ, Bên nhau cùng dệt giấc mơ đôi mình. Đường tương lai rộng và xinh, Em nguyền đem hết ân tình trao anh.
Giờ đây lá đã lìa cành, Đêm đêm còn kẻ thâu canh ngóng chờ ! Thuyền anh một sáng xa bờ, Ngày về không hẹn, em chờ anh đâu ?
Rừng bao la, biển thẳm sâu Được chăng lần nữa gặp nhau chân trời ? Em đi đơn chiếc giữa đời, Trong cơn mộng ảo tìm người hồi sinh.
Tỉnh cơn mê, chỉ thấy mình Dưới cành hoa nhạt xuân tình gió rung. Trời cao mây xám chập chùng, Mang theo nỗi nhớ muôn trùng khó quên.
Giữa cõi trần rất lênh đênh, Em nguyền giữ vẹn ân tình vì nhau. Xin van anh "vào kiếp sau, Đừng đi vội, để nỗi đau cho người !".
Làm sao tìm lại nụ cười, Còn đây tiếng nấc giữa trời mang mang. Mênh mông hạc nội mây ngàn, Thủy chung giữ "quả tim vàng" riêng anh.
Tuệ Quang December 2004
|